Có những ngày làm mẹ khiến mình chỉ muốn được yên một lúc

Có những ngày mình không khóc. Mình vẫn nấu ăn, vẫn dọn dẹp, vẫn trả lời tin nhắn, vẫn bế con, vẫn cười khi có ai hỏi “ổn không?”. Nhưng thật ra trong lòng chỉ có một suy nghĩ rất nhỏ, rất lặng: giá mà mình được yên một lúc.

Không phải đi đâu xa. Không phải bỏ mặc ai. Chỉ là được ngồi xuống, không nghe tiếng gọi, không phải nghĩ tiếp việc gì cần làm, không phải vừa nghỉ vừa thấy áy náy.

Làm mẹ có nhiều ngày vui. Nhưng cũng có những ngày mệt không đến từ một chuyện lớn, mà đến từ việc mọi thứ nhỏ nhỏ cứ dồn lên nhau cho tới khi trong lòng mình chẳng còn chỗ trống nữa.

Có những cái mệt rất khó gọi tên

Nhiều người nghĩ mệt là khi con ốm, khi thiếu ngủ, khi nhà có chuyện. Nhưng có những cái mệt không hẳn dữ dội như vậy. Nó chỉ là: sáng vừa mở mắt đã phải nghĩ hôm nay ăn gì, con đang quấy nhưng nhà vẫn còn bộn bề, một việc nhỏ chưa xong thì ba việc khác đã tới, ai cũng cần mình một chút nhưng không ai hỏi mình còn đủ sức không.

Mình không giận con. Mình cũng không ghét việc làm mẹ. Mình chỉ thấy mình đang bị rút dần năng lượng bởi những thứ rất bình thường, đến mức không biết phải giải thích với ai thế nào.

Điều khiến mình mệt hơn cả là cảm giác không được phép mệt

Có lẽ điều khó nhất không phải là việc nhiều, mà là cảm giác mình không được phép than mệt. Vì ngoài kia sẽ luôn có những câu như: “Ai làm mẹ mà chẳng vậy”, “Ráng lên rồi sẽ qua thôi”, “Con còn nhỏ mà”, “Có mỗi ở nhà chăm con thôi mà”.

Nghe nhiều đến mức đôi khi mình cũng tự trách mình thật. Tự hỏi hay là mình yếu quá, hay là mình kém quá, hay là người khác làm được, chỉ có mình là chật vật. Nhưng càng làm mẹ lâu, mình càng hiểu: mệt không phải là yếu. Mệt chỉ là dấu hiệu cho thấy mình cũng là con người, cũng có giới hạn, cũng cần được nghỉ.

Có những lúc mình chỉ muốn biến mất khỏi căn phòng vài phút

Không phải bỏ đi. Không phải chạy trốn. Chỉ là biến mất khỏi những âm thanh, những câu hỏi, những thứ đang đòi mình thêm một chút nữa.

Chỉ vài phút thôi. Không phải để làm gì to tát, mà để thở. Để đầu óc đừng quay cuồng quá. Để tim mình đỡ co lại vì bực, vì mệt, vì cảm giác mình đang bị kéo căng quá mức.

Có những người mẹ rất yêu con, nhưng vẫn có lúc muốn được ở một mình. Hai điều đó không hề mâu thuẫn.

Mình đã từng nghĩ chỉ cần cố thêm chút nữa là ổn

Mình từng nghĩ: dọn nốt đi rồi nghỉ, cho con ngủ xong rồi nghỉ, trả lời nốt tin nhắn rồi nghỉ, mai rảnh hơn sẽ nghỉ.

Nhưng làm mẹ có một sự thật rất lạ: việc sẽ không bao giờ tự hết để chờ mình nghỉ xong rồi mới quay lại. Nếu mình cứ chờ tới khi mọi thứ ổn hết mới cho phép mình nghỉ, thì có lẽ mình sẽ còn mệt rất lâu.

Dần dần mình học được rằng: nghỉ không phải là phần thưởng cho việc cố gắng đủ nhiều. Nghỉ là thứ mình cần để tiếp tục làm tốt phần còn lại.

Có khi điều mình cần không phải lời khuyên, mà là một người nói: “Ừ, chắc bạn mệt thật”

Nhiều lúc mình không cần ai dạy thêm cách sắp xếp. Không cần thêm 10 bí quyết nuôi con nhẹ nhàng. Không cần nghe ai kể về một phiên bản làm mẹ giỏi hơn, bình tĩnh hơn, kỷ luật hơn.

Điều mình cần chỉ là một người hiểu rằng: có những ngày mình thật sự quá tải, có những lúc mình cáu không phải vì xấu tính, có những buổi tối mình nằm xuống mà đầu vẫn quay vì chưa kịp dừng lại.

Chỉ một câu: “Ừ, chắc bạn mệt thật.” đôi khi cũng đủ làm mình thấy nhẹ đi rất nhiều.

Làm mẹ không có nghĩa là phải biến mất khỏi chính mình

Sau khi có con, nhiều người mẹ quen dần với việc ưu tiên người khác trước, làm xong việc của người khác rồi mới nghĩ tới mình, thậm chí quên luôn mình từng thích gì, cần gì.

Nhưng mình nghĩ, một người mẹ không cần phải biến mất khỏi chính mình để chứng minh tình yêu dành cho con.

Có những ngày, điều tốt nhất mình có thể làm không phải là cố thêm, mà là nhờ người khác trông con một lúc, bỏ bớt một việc chưa cần thiết, đi tắm lâu hơn 5 phút, ngồi yên uống hết một cốc nước khi nó còn ấm. Nghe nhỏ thôi. Nhưng nhiều khi chính những khoảng rất nhỏ đó lại cứu mình khỏi cảm giác cạn kiệt.

Tạm kết

Nếu hôm nay bạn thấy mình chỉ muốn được yên một lúc, điều đó không có nghĩa là bạn đang làm mẹ tệ. Nó chỉ có nghĩa là bạn đang mệt.

Và mệt thì cần nghỉ. Không cần đợi quá tải đến mức bật khóc mới gọi tên cảm giác ấy. Không cần đợi mọi thứ trong nhà hoàn hảo rồi mới cho phép mình chậm lại.

Có những ngày làm mẹ khiến mình chỉ muốn được yên một lúc. Nếu bạn cũng đang như vậy, mong bạn đừng vội trách mình. Biết mình mệt, và dám thừa nhận điều đó, đôi khi đã là một cách rất tử tế để chăm sóc chính mình rồi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *