Mẹ bỉm xin việc: mình đi chậm, nhưng không đứng yên
Từ khi có con, mình thay đổi bao nhiêu mà đến lúc ngồi viết CV lại thấy như đang giới thiệu một người lạ tên là “mình”?
Điều mình thay đổi sau khi làm mẹ
Mẹ bỉm xin việc không chỉ là chuyện tìm một công ty mới, mà là chuyện mặc lại một vai trò cũ sau khi mình đã sống quá lâu trong vai “mẹ của ai đó”. Mình từng nghĩ chỉ cần con cứng cáp hơn là mọi thứ tự chạy lại như trước, nhưng thực tế là nhịp nghề nghiệp, nhịp cơ thể, nhịp hôn nhân đều đã đổi.
Crux của giai đoạn này là: mình cần tiền và cần được công nhận, nhưng cũng cần hiện diện cho con và giữ sức cho chính mình. Hai nhu cầu này không sai, chỉ là chúng kéo ngược nhau mỗi ngày.
Thứ khiến mình nghĩ khác đi
Trước đây mình chọn việc vì cơ hội học nhanh và lương tốt. Sau khi có con, tiêu chí đổi thành ba lớp: giờ giấc có thể dự đoán, thu nhập đủ an toàn, và môi trường không bào mòn mình. Nghe có vẻ thực dụng, nhưng đó là cách mình thôi sống bằng quán tính.
Mình cũng bớt tự ái nghề nghiệp. Có lúc nhận việc nhỏ hơn năng lực để lấy lại nhịp, cập nhật kỹ năng, và chứng minh lại độ tin cậy. Điều quan trọng không phải là nhảy xa ngay, mà là quay lại đường chạy mà không gục giữa đường.
Những va chạm rất thật với đời sống mới
Mức độ nhẹ: lo mình “lụt nghề”, ngại phỏng vấn vì khoảng trống CV. Cách xử lý ngay là viết lại kinh nghiệm theo năng lực chuyển đổi: quản trị thời gian, xử lý khủng hoảng, phối hợp nhiều đầu việc. Mức độ vừa: căng thẳng tiền bạc khiến mình nhận bừa việc, rồi kiệt sức sau vài tuần. Cách xử lý là chốt ngưỡng lương tối thiểu và khung giờ tối đa trước khi ứng tuyển.
Mức độ nặng: mất ngủ kéo dài, dễ cáu gắt với con, cảm giác thất bại dù đã cố rất nhiều. Khi đó, vấn đề không còn là CV đẹp hay xấu, mà là hệ thần kinh đang quá tải. Nếu không dừng để hồi phục, mọi quyết định việc làm đều dễ sai vì mình chọn trong trạng thái hoảng.
Điều mình học lại về chính mình
Checklist hành động 14 ngày của mình: (1) chốt 2 khung giờ cố định để tìm việc, dù chỉ 45 phút; (2) sửa CV theo từng vị trí, không gửi hàng loạt; (3) nhờ một người thân hỗ trợ trông con 2 buổi/tuần; (4) liệt kê 3 khoản chi có thể giảm tạm để bớt áp lực nhận việc vội; (5) đặt một cuộc trao đổi thẳng với chồng về chia ca chăm con và mục tiêu thu nhập trong 3 tháng.
Khi nào cần đi khám: nếu buồn bã, trống rỗng hoặc lo âu kéo dài trên 2 tuần; mất ngủ gần như mỗi đêm; hoảng loạn, tim đập nhanh, khó thở; hoặc xuất hiện ý nghĩ làm hại bản thân hay em bé. Lúc đó nên đi khám chuyên khoa tâm thần/tâm lý lâm sàng hoặc trao đổi với bác sĩ sản phụ khoa để được đánh giá sớm.
Kết lại
Mình không còn theo đuổi hình ảnh “cân bằng hoàn hảo”. Mình chọn cách sống có thứ tự ưu tiên theo từng giai đoạn: khi con ốm thì công việc lùi một nhịp, khi tài chính căng thì cả nhà cùng siết chi và chia việc rõ hơn. Không ai thắng nếu một người mẹ phải gồng đến kiệt sức.
Mẹ bỉm xin việc, với mình, là học lại quyền được bắt đầu từ phiên bản mới: bớt ảo tưởng, bớt tự trách, và thực tế hơn với chính cuộc đời mình.
Nội dung mang tính chia sẻ trải nghiệm và định hướng tự chăm sóc, không thay thế chẩn đoán hay điều trị y khoa. Nếu có dấu hiệu quá tải tinh thần kéo dài hoặc ý nghĩ làm hại bản thân/em bé, hãy đi khám chuyên khoa ngay.