Có những ngày làm mẹ mình vừa muốn khóc vừa thấy biết ơn
Có những buổi sáng mình thức dậy đã thấy mệt, dù đêm qua ngủ chưa được tròn giấc. Con chỉ cần mè nheo thêm vài phút là cổ họng mình nghèn nghẹn, vừa muốn khóc cho nhẹ lòng, vừa thấy thương con đến mức không nỡ buông tay. Làm mẹ đôi khi là đứng giữa hai cảm xúc trái chiều như thế, rất thật và rất người.
Những khoảnh khắc rất bình thường
Ngày của mẹ thường bắt đầu bằng những việc nhỏ lặp đi lặp lại: pha sữa, thay tã, dọn bãi chiến trường đồ chơi, rồi lại vội vàng nấu một bữa ăn chưa kịp nóng. Không có gì lớn lao, nhưng chính nhịp sống dày đặc ấy khiến mình dễ cạn năng lượng và nhạy cảm hơn với mọi tiếng khóc, mọi sự cố bất ngờ.
Có lúc mình bật khóc chỉ vì bát canh bị trào hay con nhất quyết không chịu ngủ trưa. Trước đây mình từng nghĩ như vậy là yếu đuối, nhưng rồi hiểu ra đó là dấu hiệu cơ thể và tâm trí đang quá tải, không phải là bằng chứng mình làm mẹ kém.
Điều ở lại trong lòng mẹ
Điều khó nhất không hẳn là thiếu ngủ, mà là cảm giác luôn phải đủ tốt trong mọi vai trò cùng lúc. Mình muốn kiên nhẫn với con, dịu dàng với người nhà, chỉn chu với công việc, và vẫn giữ được phiên bản ổn định của chính mình. Khi một mắt xích chệch đi, cảm giác có lỗi lập tức kéo đến.
Nhưng càng đi qua nhiều ngày chông chênh, mình càng tin rằng làm mẹ là một hành trình học lại sự tử tế với bản thân. Có những hôm chỉ cần ăn đúng bữa, tắm nước ấm, nhờ người thân bế con 20 phút để thở sâu cũng đã là một bước hồi phục đáng quý.
Niềm vui nhỏ bé nhưng sâu
Giữa những giờ phút tưởng như chỉ toàn mệt mỏi, niềm vui lại đến từ những chi tiết rất nhỏ: bàn tay con nắm ngón tay mẹ, tiếng gọi líu lo đầu ngày, hay ánh mắt con tìm mẹ trong đám đông. Những khoảnh khắc ấy không ồn ào, nhưng đủ để giữ mình lại, để nhắc rằng mọi cố gắng không hề vô nghĩa.
Lòng biết ơn của mình không phải kiểu lúc nào cũng rực rỡ. Nó âm thầm hơn: biết ơn vì con khỏe, vì vẫn có một mái nhà để quay về, vì sau một ngày dài mình và con vẫn ôm nhau ngủ. Có lẽ làm mẹ là vậy, vừa nhiều vết xước, vừa nhiều ánh sáng.
Khi nhìn lại, mình mới hiểu
Mình từng nghĩ phải hết mệt mới có thể hạnh phúc, nhưng thực tế hai điều ấy có thể cùng tồn tại. Mình có thể mệt, có thể cáu, có thể cần một khoảng lặng, và vẫn là một người mẹ đang yêu con bằng tất cả phần mình có hôm nay.
Nếu bạn cũng đang ở trong những ngày vừa muốn khóc vừa thấy biết ơn, bạn không hề một mình. Khi cảm xúc buồn bã, lo âu hoặc kiệt sức kéo dài nhiều ngày, ảnh hưởng giấc ngủ, ăn uống, khả năng chăm con, hoặc xuất hiện ý nghĩ làm hại bản thân hay em bé, đó là lúc nên tìm người thân tin cậy và đi khám chuyên khoa tâm lý/tâm thần hoặc sản khoa để được hỗ trợ kịp thời.
Bài viết mang tính chia sẻ trải nghiệm, không thay thế tư vấn y khoa. Nếu bạn buồn bã, lo âu, mất ngủ, kiệt sức kéo dài hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân/em bé, hãy đi khám sớm để được hỗ trợ chuyên môn.