Có những ngày mình thấy mệt với cả những điều rất nhỏ, và điều đó không có gì sai cả
Có những ngày chẳng có chuyện gì thật sự nghiêm trọng. Con không ốm, nhà không có biến cố, công việc cũng không quá tệ. Nhưng mình vẫn thấy mệt. Mệt vì quá nhiều thứ nhỏ xíu dồn lên nhau, hết việc này tới việc khác, hết tiếng gọi này tới tiếng gọi khác.
Cảm giác ấy rất khó giải thích, nhất là khi người ngoài nhìn vào sẽ thấy: “mọi thứ vẫn ổn mà”. Nhưng chỉ người đang ở trong nó mới hiểu có những hôm mình mệt đến mức chỉ muốn được ngồi yên, không bị ai hỏi gì thêm.
Điều khiến mình mệt đôi khi không phải chuyện lớn
Mệt không phải lúc nào cũng đến từ một cú sốc. Nhiều khi nó đến từ việc sáng vừa mở mắt đã phải nghĩ hôm nay ăn gì, con mặc gì, việc nào làm trước, việc nào để sau, ai đang chờ mình thêm một chút nữa.
Những thứ nhỏ ấy không đáng kể nếu đứng riêng. Nhưng khi chúng nối nhau suốt cả ngày, người mẹ cũng có lúc thấy mình cạn đi từng chút một.
Mình từng nghĩ phải cố thêm một chút nữa
Có những lúc mình tự nhủ: làm nốt đi rồi nghỉ. Nhưng làm mẹ có một sự thật là công việc gần như không tự hết để chờ mình nghỉ xong. Nếu cứ đợi mọi thứ hoàn hảo rồi mới cho phép mình thở, có lẽ mình sẽ còn mệt rất lâu.
Điều đó không có gì sai cả
Mệt không có nghĩa là yếu. Cũng không có nghĩa là mình thương con ít đi. Nó chỉ có nghĩa là mình đang cần được nghỉ, cần được thở, cần có một khoảng để quay lại với chính mình.
Tạm kết
Nếu hôm nay mình thấy mệt với cả những điều rất nhỏ, điều đó không có gì sai cả. Biết mình đang mệt và thừa nhận điều đó, đôi khi đã là một cách rất tử tế để chăm sóc chính mình rồi.