Định kiến việc nuôi con giữa bố và mẹ: mình đã thôi đóng vai “người gánh hết”
Từ khi có con, mình thay đổi bao nhiêu, và bao nhiêu phần trong đó là do mình chọn, bao nhiêu phần là do người khác mặc định rằng “mẹ thì phải thế”? Câu hỏi này làm mình khó chịu khá lâu, vì nó chạm đúng chỗ mình từng tự hào: chịu được, làm được, gánh được.
Điều mình thay đổi sau khi làm mẹ
Trong nhiều nhà, bố “phụ giúp” còn mẹ “chịu trách nhiệm”. Nghe chỉ khác vài chữ, nhưng hệ quả rất thật: lịch tiêm, bữa ăn, đồ dùng, giờ ngủ, thông báo ở lớp, người nhớ thường là mẹ. Mình từng chấp nhận điều đó như một phản xạ, rồi âm thầm bực bội vì thấy công sức của mình bị xem là hiển nhiên.
Định kiến này không chỉ đến từ người lớn tuổi hay người ngoài. Đôi khi nó nằm ngay trong cách hai vợ chồng nói với nhau mỗi ngày: ai đi làm về muộn thì được thông cảm, ai xin 30 phút tắm yên tĩnh thì bị hỏi “việc con ai làm”.
Thứ khiến mình nghĩ khác đi
Nó bám dai vì có ba lớp chồng lên nhau: thói quen văn hóa, chênh lệch thu nhập, và cảm giác tội lỗi của mẹ. Khi thu nhập của chồng cao hơn, việc anh ưu tiên công việc thường được xem là hợp lý; phần còn lại tự động dồn vào mẹ. Mẹ lại dễ tự trách nếu con ốm, con quấy, con chậm một mốc nào đó, nên càng khó buông tay.
Mình nhận ra một điều khá sắc: nhiều lúc mình không chỉ chống định kiến từ bên ngoài, mình còn đang giữ nó từ bên trong bằng câu “để mình làm cho nhanh”. Nhanh thật, nhưng cái giá là mình mệt, chồng đứng ngoài, và con lớn lên với một mô hình trách nhiệm lệch.
Những va chạm rất thật với đời sống mới
Mức nhẹ là những câu nói kiểu đùa: “Bố trông con hộ mẹ nhé”. Với mức này, mình sửa ngay bằng ngôn ngữ: “Bố mẹ cùng chăm con”. Mức vừa là lệch tải kéo dài: mẹ nhớ hết, bố chỉ làm khi được nhắc. Mình chuyển sang chia việc theo đầu mục cố định, không chia theo cảm hứng. Mức nặng là khi việc con trở thành điểm nổ trong hôn nhân: một người kiệt sức, một người thấy bị chỉ trích. Lúc đó, tranh luận đúng sai không còn hiệu quả bằng việc ngồi lại để thiết kế lại lịch sống.
Mình học cách bớt nói kiểu kết tội (“anh không bao giờ…”), và nói bằng dữ kiện (“tuần này em dậy đêm 5 lần, em cần anh nhận 2 ca cố định”). Khi có số liệu cụ thể, cuộc nói chuyện bớt cảm tính và dễ đi đến thỏa thuận hơn.
Điều mình học lại về chính mình
Checklist ngắn mình đang dùng: (1) Chốt 3 việc bố chịu trách nhiệm trọn gói mỗi tuần, mẹ không nhắc; (2) Mỗi tối 10 phút rà lịch ngày mai, ai đón ai đưa, ai xử lý phát sinh; (3) Mỗi tháng nói chuyện tiền bạc một lần, tính cả chi phí vô hình như thời gian nghỉ việc và sức khỏe tinh thần; (4) Mỗi người có một khung giờ nghỉ không bị gọi, coi đó là lịch cứng; (5) Trước mặt con, dùng ngôn ngữ bình đẳng trách nhiệm để con không học định kiến mới từ nhà mình.
Điều quan trọng là làm ít nhưng đều. Một nhà không đổi vì một cuộc nói chuyện hay một bài đăng, mà đổi vì những thỏa thuận nhỏ được giữ đúng trong nhiều tuần.
Kết lại
Nếu áp lực nuôi con đi kèm mất ngủ kéo dài, cáu gắt không kiểm soát, khóc thường xuyên, cảm giác vô dụng, hoặc xung đột vợ chồng leo thang đến mức có ý nghĩ làm hại bản thân hay người khác, mình không nên chịu một mình. Khi đó, nên đi khám chuyên khoa tâm thần hoặc tâm lý lâm sàng để được đánh giá sớm.
Với mẹ sau sinh, nếu buồn bã, lo âu, kiệt sức kéo dài trên 2 tuần và ảnh hưởng rõ đến ăn ngủ, chăm con, làm việc, cần chủ động gặp bác sĩ sản phụ khoa hoặc chuyên gia sức khỏe tâm thần. Đi khám không có nghĩa là yếu; đó là cách giữ an toàn cho cả mẹ, con và hôn nhân.
Kết: mình chọn sống thế này
Mình không còn xem việc gánh hết là một phẩm chất đẹp. Mình muốn con thấy một gia đình nơi trách nhiệm không đi theo giới tính, mà đi theo cam kết. Mình vẫn là một người mẹ có nhiều phần mềm, nhưng mình không còn tự buộc mình phải “hy sinh cho đúng vai”.
Mình chọn cách sống có ranh giới, có chia sẻ, có thương lượng, và có cả những ngày làm chưa tốt. Nhưng ít nhất, đó là đời sống do mình chọn, không phải vai diễn do định kiến viết sẵn.
Nội dung mang tính chia sẻ trải nghiệm, không thay thế chẩn đoán hoặc điều trị y khoa. Nếu có dấu hiệu kiệt sức, trầm buồn, lo âu kéo dài hoặc ý nghĩ tự làm hại, hãy đi khám và tìm hỗ trợ chuyên môn sớm.