Mẹ bỉm xin việc: lúc đi làm lại, mình không chỉ nộp CV mà còn nộp lại chính mình
Từ khi có con, mình thay đổi bao nhiêu — và phần nào trong mình đang đổi thật, phần nào chỉ đang sợ? Câu hỏi đó xuất hiện rõ nhất vào lúc ngồi sửa CV sau nhiều tháng chỉ quanh quẩn với lịch bú, lịch ngủ, lịch tiêm.
Điều mình thay đổi sau khi làm mẹ
Mẹ bỉm xin việc không chỉ là chuyện có tuyển hay không. Crux của nó là: mình đang đi tìm một công việc mới, hay đi tìm lại giá trị bản thân sau giai đoạn bị đo bằng năng suất chăm con và mức độ chịu đựng.
Có ngày mình thấy mình lì hơn, thực tế hơn. Cũng có ngày đọc JD xong tự thu nhỏ lại, vì khoảng trống nghề nghiệp nằm đó, không cãi được.
Thứ khiến mình nghĩ khác đi
Mình không còn mơ hồ về tiền. Trước đây, công việc là phát triển; bây giờ công việc còn là an toàn tài chính cho cả nhà. Sự thay đổi này không làm mình thực dụng hơn, chỉ làm mình bớt ảo tưởng.
Trong hôn nhân cũng vậy, khi mình đi làm lại, lịch nhà phải viết lại từ đầu. Nếu không nói thẳng về chia việc, gánh nặng sẽ quay về mặc định cũ: mẹ làm cả hai ca, ở công ty và ở nhà.
Những va chạm rất thật với đời sống mới
Mức độ nhẹ: bị từ chối vài lần, hụt hẫng nhưng vẫn ăn ngủ được, vẫn chủ động nộp tiếp. Mức độ vừa: bắt đầu so sánh với bạn bè cùng lứa, dễ cáu trong nhà, mất tập trung khi chăm con. Mức độ nặng: mất ngủ kéo dài, tim đập nhanh trước mỗi email tuyển dụng, thấy mình vô dụng và muốn rút khỏi mọi cuộc trò chuyện về công việc.
Mình học cách xử lý theo mức độ thay vì ép mình "ổn" ngay: nhẹ thì tối ưu CV và luyện phỏng vấn; vừa thì giảm mục tiêu tuần, xin thêm hỗ trợ chăm con; nặng thì tạm dừng cuộc đua nộp hồ sơ để ổn định tâm lý trước.
Điều mình học lại về chính mình
Checklist hành động ngắn, đủ dùng: chốt khung giờ nộp hồ sơ cố định trong tuần; viết lại CV theo kết quả đo được trước khi nghỉ sinh; chuẩn bị một câu trả lời trung thực về khoảng nghỉ; lập 2 phương án công việc (an toàn tài chính và công việc mong muốn); thống nhất với bạn đời lịch đón đỡ con theo ca; mỗi tuần rà soát 1 lần thay vì tự phán xét mỗi ngày.
Điều quan trọng là giữ trật tự bên trong: mình không phủ nhận mệt, nhưng cũng không dùng mệt để phủ nhận năng lực. Khoảng nghỉ sinh là dữ kiện, không phải bản án.
Kết lại
Mình chọn quay lại làm việc theo nhịp bền, không theo nhịp sĩ diện. Có thể chậm hơn một chút, nhưng có mặt thật trong đời sống của con và trong nghề của mình.
Khi nào nên đi khám: nếu lo âu hoặc buồn bã kéo dài trên 2 tuần, mất ngủ liên tục, hoảng sợ trước tình huống xin việc, hoặc xuất hiện ý nghĩ làm hại bản thân, mình cần gặp bác sĩ tâm thần/nhà tâm lý lâm sàng càng sớm càng tốt. Xin trợ giúp không làm mình yếu đi, nó chỉ giúp mình đỡ phải gồng một mình.
Nội dung mang tính chia sẻ trải nghiệm, không thay thế chẩn đoán hoặc điều trị y khoa. Nếu có dấu hiệu lo âu, trầm buồn, mất ngủ kéo dài hoặc ý nghĩ tự làm hại bản thân, hãy đi khám chuyên khoa tâm thần hoặc gặp chuyên gia tâm lý lâm sàng.