Góc của mẹ Cập nhật: 12/04/2026

Mẹ bỉm xin việc: mình đi làm lại, nhưng không quay về bản cũ

Xin việc sau sinh không chỉ là chuyện nghề nghiệp, mà là một cuộc thương lượng lại với bản thân về tiền, thời gian, hôn nhân và sức khỏe tinh thần.

12/04/2026 · 8 phút đọc
📘 💬
Mẹ bỉm xin việc: mình đi làm lại, nhưng không quay về bản cũ
📋 Nội dung bài viết

Mẹ bỉm xin việc: mình đi làm lại, nhưng không quay về bản cũ

Từ khi có con, mình thay đổi bao nhiêu mà đến lúc ngồi sửa CV lại thấy như đang đọc hồ sơ của một người lạ? Mình từng nghĩ đi làm lại chỉ là chuyện cập nhật kỹ năng, nhưng hóa ra phần khó nhất là trả lời câu hỏi mình muốn sống kiểu gì, kiếm tiền kiểu gì, và còn đủ sức giữ hôn nhân êm khi cả hai đều kiệt quệ hay không.

Điều mình thay đổi sau khi làm mẹ

Mình xin việc không chỉ để có lương, mà còn để lấy lại cảm giác có ích ngoài căn bếp và bàn thay tã. Nhưng nếu đi làm bằng mọi giá, mình sẽ trả bằng sức khỏe, bằng sự cáu gắt với con, và đôi khi bằng những cuộc cãi vã rất nhỏ mà làm hôn nhân mòn đi rất nhanh. Câu hỏi thật sự không phải “có đi làm không”, mà là “đi làm theo điều kiện nào để mình còn là mình”.

Thứ khiến mình nghĩ khác đi

Trước đây mình nhận việc vì cơ hội và danh tiếng, giờ mình nhìn lịch làm trước khi nhìn chức danh. Mình không còn xem việc từ chối tăng ca là kém tham vọng; mình xem đó là năng lực đặt ranh giới. Mình cũng thẳng thắn hơn với tiền: cần bao nhiêu để nhà đỡ căng, cần bao nhiêu để mình không thấy bản thân chỉ đang tồn tại.

Những va chạm rất thật với đời sống mới

Mức nhẹ là tự ti vì “trống CV”, nói chuyện với nhà tuyển dụng thì hụt hơi. Mức vừa là mặc cảm tội lỗi: ở nhà thì sốt ruột vì tiền, đi làm thì day dứt vì con. Mức nặng là mất ngủ kéo dài, tim đập nhanh trước mỗi cuộc phỏng vấn, dễ bật khóc hoặc bùng nổ với người thân. Ở mức nhẹ, mình xử lý bằng việc thu hẹp mục tiêu 3 tháng đầu và chấp nhận công việc “vừa sức nhưng ổn định”. Ở mức vừa, mình cần họp gia đình để chốt lịch chia ca chăm con và thống nhất ngân sách, tránh ôm một mình rồi trách nhau. Ở mức nặng, ưu tiên không phải CV mà là an toàn tinh thần: giảm nhịp tìm việc, nhờ người hỗ trợ chăm con, và tìm chuyên gia sớm.

Điều mình học lại về chính mình

Ngày 1-2: viết lại CV theo năng lực chuyển đổi (quản lý thời gian, xử lý khủng hoảng, phối hợp đa nhiệm) thay vì xin lỗi vì khoảng trống. Ngày 3-4: chốt 2 khung giờ cố định để nộp hồ sơ, không làm cả ngày trong trạng thái hoảng. Ngày 5-7: luyện một bài giới thiệu 60 giây, nói rõ mình quay lại vì định hướng dài hạn chứ không vì bị dồn. Tuần 2: nộp có chọn lọc 10-15 vị trí phù hợp lịch gia đình, hẹn 1 cuộc nói chuyện thẳng với bạn đời về chia việc và quỹ dự phòng 3 tháng. Mỗi tối chấm nhanh 3 điểm: năng lượng, cảm xúc, mức tập trung; điểm nào giảm liên tục thì điều chỉnh ngay.

Kết lại

Nếu hơn hai tuần mà mình vẫn mất ngủ gần như mỗi đêm, lo âu quá mức làm không làm nổi việc cơ bản, buồn bã kéo dài, hay có ý nghĩ làm hại bản thân hoặc em bé, đó không còn là “yếu đuối” hay “chưa cố đủ”. Khi này cần đi khám chuyên khoa tâm thần hoặc gặp nhà tâm lý lâm sàng càng sớm càng tốt, đồng thời báo cho người thân tin cậy để có người ở cạnh.

Điều mình học lại về chính mình

Mình từng nghĩ giá trị bản thân nằm ở tốc độ thăng tiến. Sau khi có con, mình học lại một thước đo khác: biết điều gì quan trọng theo từng giai đoạn và dám trả giá cho lựa chọn đó. Đi làm lại không phải để chứng minh mình vẫn “đỉnh” như trước, mà để xây một nhịp sống bền hơn, nơi tiền bạc, công việc và sự bình yên trong nhà không triệt tiêu nhau.

Kết: mình chọn sống thế này

Mình chọn đi làm lại với tiêu chuẩn rõ ràng: công việc đủ nuôi mình trưởng thành, nhưng không đòi mình hy sinh toàn bộ phần người mẹ. Có thể đường này chậm hơn, lương đầu vào không cao như kỳ vọng, và đôi lúc vẫn chông chênh. Nhưng đây là cách mình giữ được tự trọng nghề nghiệp mà không đánh mất những gì mình đã học từ hành trình làm mẹ.

Nội dung mang tính chia sẻ trải nghiệm, không thay thế tư vấn y khoa. Nếu có dấu hiệu lo âu, trầm buồn, mất ngủ kéo dài hoặc ý nghĩ làm hại bản thân/em bé, hãy đi khám chuyên khoa tâm thần hoặc liên hệ chuyên gia sức khỏe tâm thần ngay.



❓ Câu hỏi thường gặp

Vì sao cảm xúc kiểu này lại dễ lặp đi lặp lại?
Vì nhiều cảm xúc trong hành trình làm mẹ hoặc mang thai không đến từ một chuyện lớn, mà từ rất nhiều việc nhỏ tích tụ lại theo thời gian.
Có phải chỉ mình mới thấy như vậy không?
Thường là không. Nhiều người cũng từng đi qua cảm giác tương tự, chỉ là không phải ai cũng nói ra.
Khi nào nên nghỉ một nhịp hoặc tìm người chia sẻ?
Khi cảm giác đó lặp lại quá thường xuyên, làm mình mệt kéo dài hoặc khiến sinh hoạt bị ảnh hưởng rõ, nghỉ một nhịp và tìm người để chia sẻ là điều nên làm.
Điều dịu dàng nhất mình có thể làm cho bản thân lúc này là gì?
Thường không phải là cố mạnh hơn ngay lập tức, mà là bớt ép mình phải ổn mọi lúc và cho phép bản thân được mệt, được chậm lại.
Tác giả
Minmon

Mẹ của hai bé, chia sẻ kiến thức thai kỳ và nuôi con từ trải nghiệm thực tế hơn 5 năm.